Chatxes

Phang em lan dâm đãng lồn to

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tất nhiên là mệt mỏi. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Trốn học mà để bị nói.

    Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.

    Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.

    Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.

    Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.

    Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.

    Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.

    Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.

    Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Coi như không có chuyện gì xảy ra.

    Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap