Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.
Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.
Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.
Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc.
Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Hôm nay chị bạn ra viện.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Nếu hắn là người tài.
Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài.
Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Định kiến tàn sát sự phong phú. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới.
Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.