Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.
Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Nhưng bác ta không tin.
Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.
Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Nhưng lại thấy buồn nôn.