"Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông. Nó ở trong kịch Hamlet, hồi V, màn II. Ông lại khuyến khích cho ông chủ nói.
Rồi sáng hôm sau, tôi nhận được của ông một bức thư. Thiệt vậy, trong gần một phần tư thế kỷ, bà Lincoln rút dần mạch sống của đời ông bằng cách khích bác, gây lộn, giày vò, đay nghiến ông. Cả những khi cơm khê, canh mặn, ông cũng không nên phàn nàn.
Một nhà chính trị trước nhất phải nhớ tên những cử tri. Gia đình tôi có việc làm lâu trong chánh phủ ở miền Messachusetts cho nên tôi lấy làm vẻ vang về quê hương tôi lắm. Và Thánh kinh có nói rằng: "Con bố thí tức là cho Cha vậy".
Phải thường thường ngưng đọc để suy nghĩ những điều mới đọc và tự hỏi: lời khuyên đó, lúc nào có thể áp dụng được và áp dụng ra sao? Như vậy mới là bổ ích. Ông còn đưa cho nhiều bức thư giới thiệu tôi với các ông đại lý của ông. Harvey Firestone, nhà sáng nghiệp một kiểu vỏ xe hơi, nói: "Tôi đã nghiệm thấy rằng tiền bạc không đủ ràng buộc người có tâm huyết.
Cái ảo thuật của lời khen đó có nên dùng trong gia đình không? Tôi tưởng không có nơi nào người ta cần dùng nó - mà cũng xao nhãng nó - bằng trong gia đình. Một người Nhật trong phái cổ chẳng hạn, tức giận lắm khi thấy một người đàn bà Nhật khiêu vũ với một người da trắng. Tôi sẽ làm cho ông đổi ý".
Đành rằng người ta không trả nó một xu nhỏ nào hết, nhưng nó không cần. giữ chức giám đốc khám Sing Sing rất lâu. Tôi muốn hỏi ý kiến anh.
Thành thật gắng sức xét theo quan điểm của người. Chàng liều mượn hai ngàn rưỡi mỹ kim rồi đi về miền Đông. Nhưng tôi sẽ tin chắc rằng ông là một người giữ lời cam kết".
Tuổi anh gấp đôi tuổi nó. Hai người cùng ở một chỗ, cùng làm một nghề, gia sản ngang nhau, địa vị trong xã hội bằng nhau mà một người sướng, một người khổ, là vì đâu? Vì tâm trạng họ khác nhau. Xin bạn nhớ kỹ điều này: Roosevelt luôn luôn hỏi ý những người cộng tác và tôn trọng ý kiến của họ.
Nhưng con cáo già đó cũng đã lầm lỡ; đáng lẽ là phải bắt đầu tự cáo những khuyết điểm của mình và ca tụng Guillaume II đã, thì ông đã lỡ tỏ trước rằng ông chê vua vụng dại không biết giữ gìn lời nói. Ông hầm hầm hỏi tôi sao lại làm như vầy, như vầy. Hôm nọ tôi lại sở Bưu điện.
Mà không có chi nuôi chúng hết. Xin ông tin tôi, ông nóng lại phân trần với tôi một, thì tôi nóng muốn biết những nỗi bất bình của ông tới hai kia". "Nếu tôi dùng phương pháp của những người mướn phố khác, chắc chắn tôi đã thất bại như họ.