Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.
Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra.
Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.
Nó cũng như tình yêu thương. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Có gì để thanh minh. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Trơ trọi giữa phố đông. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.