Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.
Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Tôi cất tờ giấy vào cặp.
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.
Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.
Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ.
Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.