Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Hắn biết vì hắn đã từng. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống.
Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.
Theo một cách của riêng em. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.