- Vậy nhà ngươi cứ ở đó mà chờ cái chết. - Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình còn sống ở khu phố đó. Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng.
Đầy là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn. Từ trên đỉnh núi Nott sẽ nhìn được bao quát toàn bộ khu rừng Mê Hoặc và có thể anh sẽ thấy được Sid đang ở đâu đó.
Giấc mơ giúp chàng quên đi cái khả năng rằng số phận sẽ không mỉm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp chàng chọn đúng vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc lên trong vài ngày tới. Buổi sáng thứ tư khu rừng chợt lạnh lẽo hơn mọi ngày. - Merlin, Merlin! Ngươi đâu rồi? Dù ngươi có trốn ở đâu thì ta cũng quyết tìm ra ngươi! Tại sao ngươi đã dám lừa ta.
Hãy thật sự tìm kiếm, quan tâm những điều kiệntưởng chừng như không quan trọng, những chi tiết nhỏ nhất nhưng cần thiết để tạo ra sự may mắn. Lâu lâu, chàng ngồi dậy ngắm nhìn mảnh đất nhỏ bé vừa được tưới bởi một dòng suối mát. Ta sẽ đi tìm Cây Bốn Lá thần kỳ .
Cuộc đời tôi xuống dốc đến độ đã có lúc tôi biết cơn đói là như thế nào. Khi cha tôi mất đi, tôi thay ông quản lý nó. - Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?
Đó là một giọng cười nửa vui tươi nửa chế giễu. Sid là một hiệp sĩ chứ không phải là một người làm vườn chuyên nghiệp, vì thế chàng cần phải hỏi xin ý kiến của một người hiểu biết về cây cối. Ngươi phải cẩn thận đấy.
Sự khác nhau này có lẽ chẳng mấy người chú ý đến, nhưng đối với Sid thì khác. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Trong giấc mơ này, chàng thấy nó vươn lên mạnh mẽ từ mảnh đất ẩm ướt và tươi tốt của mình.
Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không? Anh đã làm gì sai nào? Sao anh lại thấy khổ sở đến thế? Anh tự hỏi: "Ta xứng đáng có được may mắn. Theo các công ty bản quyền châu u, Good Luck là cuốn sách đầu tiên trong lịch sử hiện đại bán được bản quyền dịch ra 15 ngôn ngữ trên thế giới trước khi được xuất bản ở bất kỳ quốc gia nào (chỉ được truyền miệng và qua Internet).
Nott hầu như chẳng thèm để ý gì tới cảnh tượng kỳ diệu mà anh vừa chứng kiến. Thần Ston không thể nào nhìn được cười, bà cười mãi không dứt: Nói cách khác, chúng mang lại sự may mắn vô tận.
Ông ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình bình yên đến thế. Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói: Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.