Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.
Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.
Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo. Nhiều điểm rất giống tôi. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Mà thản bởi vì lòng cần thản. Gặp ở rất nhiều nơi.
Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Nếu hắn là người tài. Tôi muốn thử những cách khác.
Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.