Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Lúc đó, tôi trống rỗng.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.
Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Giữa đời sống và nghệ thuật. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Giữa quãng ấy, nó còn vận động.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ. Chả muốn viết tí nào.
Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.