Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.
Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.
Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.
Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Và dễ sống hơn một chút.
Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn. Cô không dám nhìn vào ai.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.