Như thế có phải là tôi khuyên bạn cúi đầu mà chịu hết những nghịch cảnh trên đường đời không? Không bao giờ tôi có mảy may ý đó. Do đó tôi được bình tĩnh để quyết định. Chính cái cách ta phản động lại với nó làm cho ta khổ hay vui.
Tối, tôi trở về phòng ngủ như một vị anh hùng khải hoàn vậy! Tôi tự thấy đời như thay đổi hẳn đi. Bà nói với bạn tôi: "Trước kia, tôi đã quá lo lắng về chuyện gia đình, lắm khi muốn chết cho xong. Chúng ta sẽ gây ra những xung đột bất tận trong thâm tâm ta, chúng ta sẽ lo lắng, khổ sở, cáu kỉnh và bị bệnh thần kinh.
Nơi đó, người ta sẽ bảo bạn làm những trắc nghiệm để dò xét khả năng của bạn về mọi phương diện hoạt động, rồi người ta khuyên bạn nên lựa nghề nào. Đêm thứ tư hay đêm thứ năm tinh thần tôi rời rạc, hoang mang. Thôi đừng điên nữa, ở đời ai mà khỏi chết? Ta đã phải làm công việc đó, không thì bị bắn.
"Kẻ nào tìm sự sống trong đời mình thì sẽ mất nó; kẻ nào bỏ đời sống của mình mà theo Ta thì sẽ kiếm thấy sự sống đời đời". Cố nhiến, đó là một bạt tay vào lòng tự phụ của chàng. Đó là chuyện của bà Thehna Thompson ở Nữu Ước.
Ông ta tên là Jack Chertock và là một trong những người nổi danh nhất trong kỹ nghệ chiếu bóng Hoa Kỳ. Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra! "Bệnh u uất tựa như một thoái oán hờn dai dẳng, chủ ý để được người xung quanh luôn luôn thương hại săn sóc tới mình.
Ông tên Tromper Longmay và hãng ông ở đường 40 Wall street. Trái lại, tôi tự giày vò khổ sở. Trước kia nhiều phen tôi mất thì giờ đợi anh ta tới nửa bữa.
Như vậy là theo thuyết định mạng rồi. Tôi biết rằng khó học được cách giao uỷ trách nhiệm cho người khác. Cầu Trời cho có nhiều khách ăn như ông".
Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai. Không có tài gì hết. Đối với ông thì trong sòng đời, bị quất nặng tức là được huấn luyện.
Tôi đã trả một giá rất mắc bài học nầy: phải viết những sự kiện đó lên giấy rồi mới phân tích chúng một cách dễ dàng được. Nhưng cháu chắc rằng cố sẽ nén buồn được, nhờ chân lý cô đã tự tìm thấy. Phải đấy, mình đi viết thơ cám ơn lão ta mới được".
Không bao giờ mắc chứng mất ngủ, ưu phiền, hay chứng vị ung. Lần cuối cùng gặp tôi, bà đã 70 tuổi. Nhưng một điều lạ lùng xảy ra: nghe lời đáp của những chàng trai trẻ, tôi hiểu nhiều và vì chú ý tới câu chuyện, có khi tôi quên hẳn bộ cánh của tôi đi.