Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Ăn xong lên giường nằm.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.
có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.
Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm.
Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Khóc cho vài năm tích tụ. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.
Xung quanh chỉ có đổ nát. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.