À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Một điều rất hệ trọng. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.
Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Ôi, cuộc đời của bác tôi. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được.
Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Không có thời gian để sửa chửa.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Lúc đó tôi không có nhà. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.