Nghĩ có vẻ khúc chiết. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Mà bác thì dùng toàn công thức.
Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.
Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Nghĩa là không đứng trên người khác. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Mà tôi đã làm gì có những cái đó.
Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Tay tiếp tục thả giấy vào. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó.
Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Khóc cho vài năm tích tụ. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Thua còn có năm nghìn an ủi. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.