Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật
Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Sách cũ thì cũng đừng xé chứ.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Và như thế, dễ chả hay gì nữa.
Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Và những cái xác cháy khét lẹt.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.
Phố phường quanh nhà lại bình thường. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.