Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Đi đâu cũng vất vả. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.
Chứ trước đây thì um nhà rồi. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.
Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Của một thân xác đặc.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Để không khóc, phải cười thôi.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.