Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.
Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Đừng làm mọi người buồn lo. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…
Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.