Thế thì là thiên tài thế nào được. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm.
Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Bạn còn phải sống dài dài. Tua nhanh thôi, mệt rồi.
Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng. Mà lại nghĩ về con người. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Bạn chưa làm được gì cho họ. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Tôi ủng hộ cái đúng. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Chạy đi mua thì không có hứng. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Tớ không biết và tớ cũng biết. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau.