Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.
Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe.
Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Không được đâu cậu ơi. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối.
Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.