Xin lỗi em, xin lỗi các con. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…
Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Nhưng không phải là tất cả.
Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng.
Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Cháu thấy bác tội lắm. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.
Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia.
Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.
Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.
Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Và cũng thật dễ hiểu. Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.