Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Tôi tống vào thùng rác. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm.
Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này.
Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Sống là gì nếu không có khoái cảm.
Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.
Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Nguyên nhân thì rất khó xác định. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.
Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: