Rồi đau và chấp nhận đau. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Cái bướu ở lưng lồi lên.
Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh.
Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn.
Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Đó cũng là một thứ trói buộc.
Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Trông cậu buồn cười quá.
Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Một số người giúp đỡ nhiều.
Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.
Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Nàng nằm nhớ người yêu cũ.