Có người quay lưng lại ngắm hoa. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.
Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Nên bạn bỏ qua như không.
Chính trị là một cuộc chiến. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được.
Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Anh họ và chị út ngồi vào bàn. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.
Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.