Tôi có thể tự sắp xếp lịch trình cho mình và tự làm lấy mọi việc. Năm 1954, Shirley MacLaine là một nữ nghệ sĩ vô danh và nhận một vai nhỏ trong dàn hợp xướng của một vở nhạc kịch mới. Khám phá này không thể đánh đồng như sự ăn may, bởi vì các nhà tâm lý học đã khám phá ra hiện tượng này lập đi lập lại biết bao lần, cả bên trong lẫn bên ngoài phòng thí nghiệm.
liệu trực giác của người may mắn có chính xác và đáng tin cậy hơn không? Và nếu thế thì, tại sao lại như vậy? tại sao người không may mắn ít ra quyết định dựa vào trực giác hơn người may mắn nhiều? để tìm hiểu thêm, tôi tìm tòi nghiên cứu sâu về vô thức. Họ thường tưởng tượng sự việc có thể tệ hại hơn mỗi khi họ trải qua chuyện xui xẻo,và vì thế cảm thấy nhẹ hơn về vận rủi xảy ra với mình? Để khám phá điều này, tôi quyết định cho những người may mắn và người không may trải qua một kịch bản đen đủi, đồng thời quan sát cách phản ứng của họ. Richard để ý điều này bởi vì, sau một thời gian, ông đã ghi lại mối liên hệ giữa số tiền rơi ông thấy trên đường với tâm trạng hạnh phúc, thư thới hay buồn rầu và lo âu mà ông cảm thấy.
người khác mong tìm được ý trung nhân hoàn hảo, người nữa lại nghĩ mình chỉ đi từ quan hệ đổ vỡ này đến quan hệ đổ vỡ khác mà thôi. khi vừa leo lên tới đỉnh vách, tôi bỗng nghe thấy tiếng đinh long ra khỏi tường, và rồi tôi bị ném xuống đất. Khi tôi ôn lại những kỹ thuật mà người may mắn dùng để tạo ra vận đỏ cho mình, Joseph nhanh chóng nhận ra mình đã sử dụng một số trong những kỹ thuật này rồi, nhưng đồng ý nỗ lực áp dụng thêm nữa trong những tuần kế tiếp.
Cách thức thứ nhất cũng là cách mà Wendy, Lynne, Joe sử dụng để gia tăng cơ hội thắng giải các cuộc thi – tham dự thật nhiều cuộc thi. Khác với Clare, mọi mơ ước của ông đều trở thành hiện thực. Nancy mô tả mình sử dụng vài kỹ thuật thúc đẩy trực giac và linh cảm may mắn của mình như thế nào: “nếu chuông báo động rung, tôi đứng lùi lại một chút để nhìn lại tình huống ấy, thường là bằng cách chiêm nghiệm, thiền đinh, tất nhiên cũng khó dẹp yên tâm trí mình, nhưng tôi sẽ nói: cái quái gì thế, đằng nào mình cũng làm mà.
đó là những ấn tượng đầu tiên của tôi khi tiếp xúc với người lớn, điều đó tô điểm cho cuộc sống của tôi. khi tôi đăng ký phòng, người tiếp tân đằng sau quầy cầu tôi xuất trình thẻ tín dụng để thanh toán tiền phòng. Chúng ta chỉ ý thức được một phần nhỏ thật nhỏ những yếu tố có ảnh hưởng đến cách chúng ta suy nghĩ, ra quyết định và hành xử.
tiếng sóng vỗ vào bờ. Nào, giờ hãy tưởng tượng mình đang ở trong một khung cảnh mà mình cảm thấy thư thái, thả lỏng. Có người lắng nghe tiếng nói bên trong này, trong khi người khác lại chọn cách tiếp tục theo đuổi những khát khao và sự khắc kỷ của mình.
Bài trắc nghiệm đầu tiên này rất đơn giản. Một lần nữa, cũng không có gì khác biệt! kết quả của thí nghiệm trên là rõ ràng: may mắn hay không may mắn không liên quan đến trí thông minh. Đó là một ý kiến thú vị, và cũng cần phải được điều tra thỏa đáng.
Tôi đã thôi không mê tín và thôi không chạm vào gỗ nữa. họ thích cọ sát với những kinh nghiệm mới, loại thức ăn mới và cách làm việc mới. Những tờ mẫu hồi âm nhanh chóng đến không ngờ.
trong số họ có một doanh nhân thành đạt, trong khi người kia thì không. những động thái này dệt nên một “mạng lưới may mắn” rộng khắp, với vô số cơ hội tiềm tàng. và điều thần diệu là việc không nhảy xuống lồng cầu thang đó hoàn toàn ngược lại với ý định của tôi.
Cách đây tám năm ông quyết định để dành số tiền nhặt được vào trong một hũ đặc biệt gọi là “hũ tiền rơi”. Bà được nhận học bổng ngành y tá và luon may mắn tìm được những công việc mà mình yêu thích. trông nó như được lót nỉ, tôi vừa định nhảy xuống đó thì thình lình dừng lại.