TRÒ CHUYỆN TRÊN TRUYỀN HÌNH VÀ TRÊN LÀN SÓNG PHÁT THANH Sau cùng tôi hỏi anh một câu quen thuộc mà người ta thường hỏi nhau khi nói về cha mẹ: Và không quên nhắc Benny một lần nữa: Nhớ nghe chưa Đừng cười.
Nhất là khi bạn chẳng có liên quan gì đến một đề tài nào đó đang được bàn tán. Các bạn ạ, không biết có phải vì quá ấn tượng trước phản ứng của Marshall hay không mà tôi như được truyền sinh lực, không còn thấy căng thẳng nữa. Anh chàng cứ hết vâng, không, rồi lại tôi không biết.
Jack ngồi bệt xuống đất, đọc hàng giờ liền để biết đặc trưng của từng quyển sách giáo khoa, và nói đi nói lại những câu chào mời. Nhưng có thể một lúc nào đó, ta lại rơi vào một tình huống mà tốt nhất nên… nói một cách mơ hồ. Đại đa số chúng ta khi oe oe khóc chào đời thì đều có mức khởi điểm như nhau.
Cậu lên chương trình được không Jim? Không sao, vẫn chạy tốt! Ngừng ba giây để thở, Dick nói tiếp: Vấn đề chính là chỗ đó! Tôi cần một người đánh thức khán giả dậy sau khi họ đã được Sullivan ru ngủ. Đừng bao giờ quá phụ thuộc vào tờ giấy đến mức không ngoái nhìn khán giả.
Rồi vỗ vai Don nói rằng: Ồ, Don đấy à? Gặp cậu ở đây tớ mừng quá! Nếu cô gái mà bạn hỏi câu thứ nhất lập tức trả lời bạn rằng, Tôi tiếc khi Mike Tyson không được cấp phép, chứng tỏ cô ấy rất quan tâm sự kiện trên. Chúng muôn màu muôn vẻ, từ nhỏ tới lớn, từ bình thường cho đến tối quan trọng.
Dù không biết chính xác bao nhiêu phần trăm, nhưng tôi thừa nhận rằng hơn phân nửa các cuộc trò chuyện của phần lớn chúng ta là dành cho công việc. Ông quan tâm đến những gì họ nói, điều mà rất ít người phỏng vấn nào làm được. Và điều này còn tùy thuộc vào sự khác biệt giữa các nền văn hóa, quan niệm đạo đức ở mỗi nơi nữa.
Một là, giúp bài nói trở nên thuyết phục hơn. Không phủ nhận thực tế. Đó chính là tính công bằng trong giao tiếp: Một sự tương tác hai chiều.
Với Harry Truman thì những gì bạn thấy ở anh ấy cũng chính là con người thật của anh. Sau đó là âm thanh có vừa đủ nghe hay chưa… Giữ micro cách miệng một khoảng nhất định và nói một cách tự nhiên thoải mái. Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu.
Tôi nhấc máy lên và nghe thấy tiếng lách cách nhịp nhàng cùng giọng nói của một chàng trai trẻ: Xin chào anh Larry, câu lạc bộ Rotary đây. Một lần nọ Jim tâm sự với tôi rằng anh rất bực mình khi một số người gặp ai cũng hỏi Khỏe không? cho có lệ rồi chẳng thèm chú ý nghe câu trả lời. Biết rõ lúc nào cần nhấn mạnh.
Một buổi sáng đẹp trời, như thường lệ, vừa nhác thấy Jim là anh chàng hồ hởi: Jim, khỏe không? Bạn có thể luôn nghĩ ra chúng với nhiều điều thú vị hơn nữa. Tôi phải làm gì? Một danh sách dày đặc câu hỏi đành xếp xó.