Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Và vì thế, nó mạnh hơn. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng.
Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80.
Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Từng trang, từng trang… Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm.
Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Chả là hôm qua có chuyện. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Sai là vô trách nhiệm. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm.
Không có thời gian để sửa chửa. Hắn cũng thông minh đấy chứ. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.