Ive xem lối suy nghĩ đó là kẻ thù của sự sáng tạo, vì thế Ive quyết định vượt qua Rubinstein đến gặp Jobs và các kỹ sư cấp trung sau lưng Rubinstein. Những người viết tiểu sử chúng tôi dường như đã hoàn thành những dòng cuối cùng. “Cả hai người đó đều là những nhà đàm phán bậc thầy.
Những bức ảnh và những video của Jobs trông hốc hác bắt đầu xuất hiện trên mạng, và những tin đòn về tình trạng sức khỏe tồi tệ của Jobs nhanh chóng được tràn lan. Friedland cũng cảm thấy Jobs thú vị. Jobs mặc một bộ đò được thiết kế hoàn hảo và trông tràn đầy năng lượng.
“Jef là người rất huyeenh hoang, tự đắc. James Vincent, một anh chàng người Anh trẻ tuổi cao lêu nghêu, người từng chơi cho một ban nhạc và từng làm công việc DJ, mới tham gia vào công ty quảng cáo, một cách tự nhiên đã giúp Apple tập trung quảng cáo vào những người yêu nhạc thuộc thế hệ ở bên thềm thiên niên kỷ mới thay vì thế hệ nổi loạn sau thế chiến. Một lý do khiến Jobs háo hức kiếm được kha khá tiền vào đầu năm 1974 đó chính là Robert Friedland, người bạn của ông đã từng đến ́n Độ trước đó.
Thế nhưng năm nay, dự đoán mức doanh thu đạt được sẽ là 600 triệu đô- la. Nhưng người mua đã đến để tìm ông hai tuần sau đó và cho biết, động cơ đã bị hỏng, và Jobs đồng ý trả một nửa cho việc sửa chữa. Sự thật đúng là như vậy đấy.
Có khi anh ta hát “Like a Rolling stone” và một khán giả la lên “Judas” thì Dylan sẽ nói “Hét to nữa nào” và họ sẽ làm như vậy. ông tuyên bố: “Điều đó sẽ chỉ khiến cho người ta làm loạn. Có lẽ ông cần một thời gian để khôi phục lại mối quan hệ của mình với Sculley, ông nói.
Trò chơi trong phòng khách dọn đi khi Elisabeth Bumiller viết một mẩu tin trên tờ New York Times vào đầu năm 2005, mổ xẻ câu trả lời mà tổng thống George w. Ron Johnson không mấy rung động trước ý tưởng này. ‘Liệu có phải Jobs thực sự nghĩ thế? Chúng ta có nên nói với anh ta rằng nhiều người trong chúng tôi thật sự cần đến sách hướng dẫn hay không?’”.
Peddle thích chiếc Apple II và đã sắp xếp một buổi thuyết trình trước các nhà quản lý cấp cao tại trụ sở chính của Commodore vài tuần sau đó. ” Andy Hertzfeld đồng ý. Một hôm, ông bật hệ thống loa theo dõi lên và lắng nghe câu chuyện trong phòng cha mẹ, cha đã bắt gặp và giận giữ yêu cầu ông gỡ bỏ ngay hệ thống “bất hợp pháp” này.
Và sau đó, có lúc ông ấy lại gần như sắp khóc, giống như van nài ‘Gates, hãy cho tôi cơ hội giải quyết mọi việc”. “Thành thực mà nói, cố gắng hoà hợp với nhau chỉ là một trò phí thì giờ vô ích. “Anh ấy nói với tôi rằng chúng tôi là những con người lạc lõng, đó là lý do tại sao chúng tôi thuộc về nhau.
Đó là một trong số ít lần mà Lasseter không đồng thuận với Jobs. Ví dụ như khi Dan’1 Lewin nộp bản cơ cấu tổ chức công ty, Jobs đảo mắt qua rồi nhận xét: “ĐÒ bỏ đi”. ” Lasseter kể lại rằng cả ông và Catmul chỉ biết ngồi im há hốc mồm.
Khi Jobs được nghe kể về chuyện đó, ông đã rất thích Weeks và mời ông ấy tới Cupertino. Tuy nhiên, khi Jobs và Sculley bắt đầu lập kế hoạch đẩy mạnh chiến dịch marketing, Sculley quyết định rằng họ cần tính phí thêm 500 đô-la nữa. Tuy nhiên tôi đã cố gắng hết sức để cân bằng những tư liệu mang tính xung đột và minh bạch với những nguồn tư liệu tôi đã sử dụng.