Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Nhưng em thèm được khỏe lại.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.
Mất thương hiệu hơi bị phiền. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.
Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Sợ không trả được? Không phải.
Cậu ấy là người tốt. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng.
Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.
Cô gái bảo: Vô duyên. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Cái đó, chúng đưa ra không khó. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.