Tôi phải nhắc lại câu đó: Ông trưởng tòa vui lòng lắm, dắt họa sĩ đi coi bầy chó ông nuôi và những giải thưởng chúng đã chiếm được, nói chuyện rất lâu về dòng giống các con chó đó và sau cùng hỏi: - Ông có em trai nhỏ không? - Thưa, tôi có một cháu trai. Chẳng may ông có một kẻ thù trong hội nghị: người đó là một nhà giàu có, và có quyền thế trong tỉnh.
Hôm sau một bà khác lại coi những tấm màn đó, ngắm nghía, tấm tắc khen và tiếc không có tiền sắm nổi. "Chỉ có một y sĩ chữa bệnh thần kinh có những quan niệm lạ lùng mới dám nhận rằng nguyên nhân chính của bất hòa trong gia đình là sự bất hòa về tình dục. Ông đã thử đủ nghề nhưng chưa bao giờ có ý dạy đánh bài hết.
Nhưng khi cưới rồi, điều cần nhất là đãi nhau như khách quý. Thứ này bằng cây sồi mọc bên Anh, phải không ông? Hơi khác thứ sồi mọc bên ý. Mỗi buổi tối ở Nghị viện ra, ông vội về nhà để cho bà biết những tin tức hôm đó.
Trẫm đã chẳng nói rằng Trẫm và ngươi bổ sung lẫn cho nhau sao?''. Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Tôi không biết đánh! Không biết chút chi hết.
tinh thần hiểu biết lẫn nhau. Khuyến khích họ nhiều vào; nói rằng công việc dễ làm lắm. Các bạn đọc tới đây đã nhiều rồi.
Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. "Khi bạn lầm lỡ, hãy vui lòng nhận lỗi ngay đi". Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc.
Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?". Khi trễ quá rồi, bà mới tự thú: "Tôi tin chắc rằng hồi đó tôi điên". Sau đó vài bữa, một bà bạn lại chơi, tôi chỉ những tấm màn và vô tình nói giá nữa.
Nếu một người cho một điều là đúng trong khi bạn cho nó là sai - dù bạn có biết chắc rằng nó sai đi nữa - thì bạn cứ nói như vầy: "Tôi không đồng ý với ông, nhưng tôi có thể lầm được. Bạn nhận thấy rằng nó gần như bức thư trên kia. Nếu bạn nói như vậy, thì chúng ta sẽ thấy ngay rằng ý kiến của chúng ta rút cục không khác nhau xa lắm; nhưng chỗ bất đồng ý rất ít, còn những chỗ đồng ý thì nhiều, và nếu chúng ta thiệt tình và kiên tâm muốn hòa giải với nhau thì cũng dễ".
Lincoln không cần một người khuyên bảo, ông chỉ muốn có một bạn thân nghe ông nói và hiểu ông để ông trút tâm sự của ông thôi. Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mua ít bông về biếu bà. Một hôm, tôi đã định rầy cháu, nhưng suy nghĩ lại, tự nhủ: "Khoan đã, Dale Carnegie à.
Rất khôn khéo và lễ phép, ông không bao giờ chỉ trích việc nhà cửa hết. Có lần tới kỳ diễn thuyết, người ta thình lình cho tôi hay rằng tiến mướn phòng tăng lên gấp ba giá cũ. Như trường hợp của ông Eugène Wesson.