Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì.
Để nấu cơm cho anh ăn. Ăn xong lên giường nằm. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.
Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.
Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.
Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng. Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời.
Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Bác vòng sang phía trái tôi.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Bác không hài lòng một tí nào. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì.
Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.