Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. 18 tuổi là được tự do. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Chị út là người bạn học lớp một với tôi. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.
Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Nhưng lại muốn súc tích. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.
Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.
Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái.
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.
Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.