Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.
Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Thằng em ngồi bên phải tôi. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt.
Những thứ đáng ghét nhất. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im.
Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Một cái gì đó kinh điển. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ.
Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Lại nói chuyện đi đá bóng.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.