Nói hay hoặc đúng không mà thôi. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ.
Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Cũng là để thăm dò phản ứng. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Đến chỗ học không phải để học.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.
Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.