Tâm hồn bị rung động quá chừng, nên mỗi khi ngồi một mình là nước mắt tràn ra. Nhưng, sự hiểu biết sẽ hoàn toàn vô hiệu nếu ta không biết hành động đúng theo hiểu biết của ta. Tinh thần tôi sôi lên như nước trong một nồi sùng sục mà không có lỗ để xả hơi.
Đọc đến đây, bạn cũng thử tự đặt câu hỏi xem? Rất có thể bạn sẽ khám phá ra rằng chính bạn cũng nhiều khi lo lắng vì những lý do thậm chi vô lý. Cầu Trời cho có nhiều khách ăn như ông". Lúc đó là lúc ta tự hỏi đời ta rồi đây có nên cái thá gì không? Ông chủ của ta muốn nói gì khi ông vừa chỉ trích ta? Mà sao đầu ta mỗi ngày mỗi hói như vậy nhỉ?
Thật ra, trong đời sống thực tế, nó có ích nhiều hơn bất cứ môn nào tôi đã học trong bốn năm tại Đại học đường. Dưới đây là chuyện thiệt do ông kể cho tôi nghe. Viên thị trưởng Nữu Ước, William J.
Thế rồi ông Edward S. Nếu không theo cách ấy mà cứ chống lại với những sự khó khăn trong đời, chúng ta sẽ ra sao? Nếu không chịu "mềm mại như cây liễu" mà cứ nhất định "cứng cỏi như cây tùng" chúng ta sẽ ra sao? Dễ biết lắm. Một ngày kia, một thiếu phụ gởi ông bức thư trong đó tặng ông những danh từ "dối trá, phản bội, khốn nạn".
Sau lấy mủ ni che tai mà đi theo con đường đã vạch sẳn, mặc những lời thị phi của người đời". Bà nói: "Ông Carnegie, tôi thuật cho ông nghe một chuyện mà từ trước tới nay tôi chưa nói, cả với nhà tôi nữa. Quy tắc 6: Bảo hiểm về bệnh tật, hoả hoạn và tai nạn bất thường khác
Người nào làm được như vậy là một tín đồ rồi mặc dù không biết chút đạo. Làm việc ở tiệm 12 đến 14 giờ một ngày, nhưng không thấy mệt, vì không phải làm việc mà là tiêu khiển. Bỗng có cơn dông nổi lên, muốn phá tan cái lều vải của chúng tôi.
Ông không sao trị được hai bệnh ấy, nên ông nhất quyết lợi dụng chứng mất ngủ của ông. Tôi xin tiết lộ câu chyện về cô như cô đã thuật với tôi: Nuốt một cục lớn nha phiến rồi có thể nằm dài trên tuyết hưởng cái thú "đi mây" và lên mây luôn.
Cầu Trời cho có nhiều khách ăn như ông". Đêm ấy tôi không thèm uống sữa nóng trừ bữa nữa. Nhưng ta cứ cho đi, để được cái vui là đã làm việc thiện.
Boynton, chủ phòng nhân viên của công ty dầu lửa Soncony. Bây giờ tôi dám nói không ngoa rằng đời tôi thật là nhàn hạ". Bà thuật lại rằng, thời niên thiếu, bà hết sức nhút nhát, luôn luôn lo lắng, sợ những lời ra tiếng vào.
Goodrich, hội trưởng công ty làm vỏ xe hơi B. Một đêm, ông ngủ chung phòng tại lữ quán với giáo sư Sayce ở trường Đại học Oxford. Phải đấy, mình đi viết thơ cám ơn lão ta mới được".