Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được.
Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện.
Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Nhưng mà tôi bỏ học. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.
Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Cái bướu ở lưng lồi lên. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.
Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.
Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Ông hãy trả lời có hay không. Có ai mất xe lại thế không.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Con mèo lại sán vào tôi. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.