Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang).
Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. What Ive felt what Ive known never shine through what I know
Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.
Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.
Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. - Tôi rất mừng vì điều ấy. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống.
Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Và ta bị ức chế liên tục.
Càng kéo nó càng lùi lại. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.
có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.