Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Cái cuối có phần họ nói đúng. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Hắn không thể tự tha thứ cho mình.
Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Với họ, viết không có tị ti nào là học.
Tôi và thằng em lại về. Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận.
Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt.
Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Cũng chẳng nhớ được nhiều. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Đang định đứng lên đi ăn.
Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.