Hỏi người thân hay ông hàng xóm, một ông chủ sự, bạn sẽ thấy lời đó đúng. Nghe tôi khuyên, họ trả lời những câu rất lý thú. Chúng ta nên nhớ rẳng chúng ta dạy con ra sao thì con ta thành người như vậy.
Điều đó chỉ đúng một phần thôi vì tôi biết nhiều người địa vị rất cao mà không hề đặt chân vào một trường Đại học. Không đầy một tháng tôi ngủ mỗi đêm được 8 giờ và bộ thần kinh của tôi trở lại bình thường". Có vẻ khó tin phải chăng bạn? Nhưng sự thật là vậy.
Từ đó ông muốn cử động phải ngồi trên chiếc ghế có bánh xe. Sau khi đạp xe máy vòng quanh nước Anh, ông tới Ba lê thì vừa hết tiền. Mới rồi đã hạn hán dữ, mà còn có thể hạn hán được nữa - làm sao con có gạo ăn mùa thu tới đây được? - hoặc nếu mất việc thì con làm sao có gạo mà ăn?".
Nó cũng có nghĩ rằng bạn đã làm cho người ghen tị. Gặp việc khó khăn, viết ngay bốn câu hỏi sau này rồi giải quyết: Kinh nghiệm lâu đời và chua cay đã dạy tôi rừng hai giống chồn, bốn chân cũng như hay cẳng, chẳng đáng cho ta bận ý.
Thành công liên tiếp như vậy, nào đâu phải chuyện rủi may!". Hồi tinh thần tôi suy loạn, tôi coi một kíp làm đêm có 18 người. Nói xong, ông già thi hành ngay, ngả mũ đi tới từ người để quyên tiền giúp ông Lawrence Jones.
Người này thụt két lấy tiền đầu cơ. Phải theo nguyên tắc nào khi tiêu tiền? Lập ngân quỹ bắt đầu ra sao? Nói chuyện gì với tôi suốt quãng đường về trại đó? Làm sao được? Tôi suy nghĩ hàng giờ tới vấn đề động trời đó trong khi cày ruộng.
Cho nên ông rán mỗi tuần thắng một tật và mỗi ngày ghi lại hành vi để xem lùi hay tiến. "Ta thương người tức là rất thương ta". Không có thì giờ để phí.
Ông chua chát phàn nàn: "Tôi ân hận đã thưởng họ. Mắt tôi không rời những người phu, thấy họ khiêng những thùng chất nổ một cách hờ hững mà lạnh xương sống. Một cuốn sách có đánh dấu ta thấy hay hơn và đọc lại mau hơn, dễ hơn.
Lúc ấy người 47 tuổi. Charles Luckman, hội trưởng công ty Pepsodent mỗi năm bỏ ra hàng triệu Mỹ kim trong công việc quảng cáo. Khi mất ngủ bạn có lo không? Chắc có.
Sadler, nhà trị bệnh thần kinh trứ danh, kể chuyện một ông nọ nhờ theo lời khuyên giản dị ấy mà hết được bệnh thần kinh suy nhược. Có khi tôi ngạc nhiên về những lỗi lầm nặng của tôi. Một nhóm người da trắng, khi đi qua nhà thờ có thoáng nghe ông Jones lớn tiếng thuyết giáo các con chiên rằng: "Đời là một tranh đấu trong đó mọi người da đen phải vũ trang để chiến đấu lấy sống còn và thắng lợi".