Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi.
Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Thất vọng, tụt giá rồi. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.
Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Nhưng mà này không được bi quan. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.
Nếu hắn là người tài. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Đây là một thử thách nữa.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.