Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác.
Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
Trượt theo hai bên má. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
Mặc quần đùi ra đường lạnh. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Mọi thứ đều không mới. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.
Nhưng lại thấy buồn nôn. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.
Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Hồn nhiên đến đáng sợ.