Lát sau, thằng em đi vào. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Bạn còn phải sống dài dài. Cháu nó đang bị đau cơ.
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Nói thì hay mà làm thì rất dở.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Tóm lại là không được bi quan. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.
Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Thôi về đi kẻo vợ con mong.
Mất chứ không phải biến mất. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Một giọt rơi xuống sách. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.
Nhà văn nhắm mắt lại. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.