Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Mệt sao cháu còn đi chơi.
Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.
Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt.
Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Đến chỗ học không phải để học. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Lại còn hăng nữa chứ.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.
Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi.
Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Có thể cháu học đêm qua.
Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng.