Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.
Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi.
Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Chúng xèo xèo sền sệt. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Rồi hắn biến đi đâu đó. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức.
Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp.
Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Cũng là để thăm dò phản ứng.
Mà đời người thì có mấy đâu. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi.