Nhưng nay đã có nhà tôi khuyên tôi bình tĩnh. Chính vì vậy, chúng ta sở dĩ mệt là do những cảm xúc làm cho bộ thần kinh căng thẳng. Nhưng nay, tội nằm dài trên ghế mà chủ toạ các cuộc hội họp này .
Tiếp đó, ông được một chân bán kính thực thể. Rồi tôi bỏ không nghĩ tới nữa. Cùng một ngày Darwin sinh ra một túp lều không ai biết đến, ở khu rừng rậm thuộc tiểu bang Kentucky, một đưa nhỏ khác cũng cất tiếng chào đời.
Tôi thường khóc vô cớ. Nhưng bỗng một người trong đám la lên rằng "Bắt lão thuyết giáo một lần nữa rồi hãy hỏa thiêu!" Còn họ thì rồi họ sẽ đau như ông hiện đau".
Sau bữa cơm tối, tôi đóng cửa ngồi một mình, mở cuốn sổ rồi nhớ lại hết những cuội hội đàm bàn cãi và hộp họp từ sáng thứ hai. Tôi hăng hái tới nỗi qua ở Châu u hai năm. Khi lại phòng Bác sĩ Sadler, ông ta mặt nhăn như bị.
Mười năm trước cô đã bị kích động rất mạnh. Phải là người có tâm hồn cao thượng mới có hành động của H. Tất cả những chứng đó đều là anh em chú bác với nhau, anh em chú bác ruột".
Sẽ tất tươi tỉnh, ăn mặc chỉnh tề, nói nhỏ nhẹ, cử chỉ nhã nhặn, rộng rãi lời khen mà không cần chỉ trích ai hoặc chê bai cái gì hết mà cũng không rán sửa lỗi hoặc cải thiện một người nào. Ông đáp: "Điều kiện quan trọng nhất để thành công là yêu công việc của mình, như vậy thì tuy làm hàng giờ mà có cảm tưởng mình chỉ giải trí". Khi cưới một người đàn bà goá, anh ta nể vợ, đi vay mượn để cho mấy đứa con riêng của chị này vào trường Trung Học.
Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa. Hèléne nói: "Ta sa cơ như vậy, chính lỗi tại ta chứ không tại ai hết. Tôi đã trở lại Tôn giáo.
Ông Harry Emerson Fosdisk nói trong cuốn Năng lực tranh đấu: "Mỗi thanh niên khi lựa nghề, đem cả đời mình ra mà tố một ván phé". Từ thời Freud đến nay, các y sỹ chữa bệnh thần kinh đều biết một bệnh nhân có thể thấy bớt những nỗi thống khổ ngấm ngầm, nếu được kể nó ra với một người khác. Hết lo thì thôi tôi cũng hết mệt, ăn được và lên cân.
Vậy sao không rán thích nó đi". Ông cho họ cổ phần trong các tổ hợp sản xuất để họ được lãnh mỗi tháng một món lợi tức nhất định tới mãn đời. Ông biết nếu để thất vọng đè bẹo thì ông thành một người vô ích, vô ích cho cả chủ nợ của ông nữa.
Tôi chẳng hề tưởng tượng được sự ấy, nhưng nay, tôi đã nhận thấy thật tôi chẳng có gì đáng than phiền. Có phải bằng cách phàn nàn và chỉ trích kẻ khác không? Không. Tổng thống Theodore Roosevelt khi ngồi tại Bạch cung đã nói như vậy.