Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.
Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.
Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.
Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Mẹ không giúp được tôi đâu. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.
Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.
Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Viết là một lao động kỳ diệu. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Rồi lao đầu vào sáng tác. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.