Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.
Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người.
Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy.
Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Lại đánh một canh bạc nữa. Một cái gì đó kinh điển.
Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.
Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.