Cuối bữa, đích thân anh dâng khách một món tráng miệng thiệt ngon. Tôi xin gởi một bản theo đây biếu ông. Chính bà cũng biết vậy nữa.
Mỗi người phải để cho các bạn xét đoán mình. Chương Chín Làm sao cho người ta vui sướng mà làm công việc bạn nhờ cậy điều kiện là ông bầu phải báo trước cho công chúng hay rằng va vì bị cảm mạo, nên không được tốt giọng như thường ngày.
(Ta thử tưởng tượng cảnh đó: một người buôn bán tầm thường ở arizona nhận được một bức thư của một nhà quảng cáo lớn nhất ở Nữu Ước, mà trong thư đó ngay từ câu đầu, nhà quảng cáo đó cậy một việc. Như vậy chẳng hơn ư? Mà tôi chắc chắn rằng máy của chúng tôi hoàn toàn.
Tôi đương lo lắng việc của tôi đây. Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng. Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y.
Cùng lắm thì có thể quên được hai năm trên, còn hai ngày tháng dưới thì không bao giờ, không bao giờ được quên. Và ông ta lấy làm ân hận vì sự đó lắm. Mà chính họ đã ký tên bằng lòng chịu giá tiền mà hãng đã tính với họ trước khi sửa.
con ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng. Họ đưa ra một nhân vật khác mà tôi không ưa lắm.
(Tôi phải nói rằng bà phỏng vấn anh chàng ấy ở trong khám). Tuần trước thầy đã giao hẹn rồi, hễ bắt gặp lần nữa thì thầy phạt". Ba ngày sau, ông lại cho ông Parsons hay là ông miễn cho số thuế đó như lời ông Parsons xin.
Overstreet viết: "Hành động do những thị dục căn bản của ta mà phát sanh. Ông có thể tiếp tôi một lát được không? - Hừ! Sao! Ông C vừa đáp vừa lăn điếu xì gà từ mép này qua mép kia - Nói thử coi! - Hãng tôi tính mở một chi điếm ở làng Queens. - Thôi thầy, đừng làm lớn chuyện! Bây giờ tôi chỉ cho thầy.
Trong những trường hợp thuận tiện nhất, cũng đã khó mà sửa được ý kiến của người khác. Mà ta lại quên điều đó, có khi không biết tới nữa. Không dùng cả những chữ có ý nghĩa cả quyết như "chắc chắn", "không ngờ gì cả" v.
- Coi nhà này tôi nhớ lại nơi tôi sinh trưởng. Cho nên ông để cho Tổng thống Wilson tưởng rằng chính Ngài đã có quyết định đó. Tôi đã được biết anh Pete Barlow.