Chatxes

Địt nhau với anh hàng xóm buồi to

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.

    Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Biết chỉ để biết mà thôi.

    Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.

    Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.

    Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.

    Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.

    Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.

    Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Chuông điện thoại reo.

    Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.

    Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap