Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng. Mà việc này xảy ra như cơm bữa.
Cớ gì mà không dám nói. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Biết chỉ để biết mà thôi.
Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Biết chỉ để biết mà thôi. Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.
Để thoát khỏi nỗi chán chường. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay.